 viết ra giấy mật khẩu của tuần này rồi để tờ giấy bay lung tung hả? 
Sự im lặng nghẹt thở bị phá vỡ bởi một tiếng rít lí nhí hãi hùng. Và Neville Longbottom, run rẩy từ đầu cho tới mấy ngón chân mang dép bông, từ từ giơ tay lên. 
Chương 14 

MỐI ÁC CẢM CỦA THẦY SNAPE 



Đêm đó không ai trong tháp Gryffindor ngủ được. Tụi nó biết là tòa lâu đài đang bị lục soát một lần nữa, và cả nhà Gryffindor đều thức trong phòng sinh hoạt chung, chờ nghe xem Black có bị bắt không? Rạng ngày, giáo sư McGonagall trở lại báo cho tụi nhỏ biết là Black lại trốn thoát một lần nữa. 
Ngày hôm sau, tụi nó đi tới chỗ nào trong tòa lâu đài cũng thấy dấu hiệu kiểm soát an ninh chặt chẽ. Người ta thấy giáo sư Flitwick đang dạy cho những cánh cửa khổng lồ nhận diện một bức tranh to vẽ hình Sirius Black. Thầy giám thị Filch thì đột nhiên xông lên xông xuống các hành lang, bịt kín mọi thứ từ kẽ hở trên tường đến lỗ chuột chui. Ngài Cadogan thì bị đuổi việc. Bức tranh của ngài bị đem đi tuốt ở một xó xỉnh hẻo lánh trên tầng lầu bảy, và Bà Béo lại trở về vị trí cũ. Bức chân dung của bà đã được phục hồi một cách hết sức điêu luyện, nhưng bà cũng vẫn còn cực kỳ căng thẳng, và chỉ chấp nhận trở lại công việc với điều kiện là phải có thêm sự bảo vệ cho bà. Người ta đành phải mướn một bọn quỷ lùn cáu kỉnh làm bảo vệ. Lũ quỷ này đi rảo từng nhóm đầy vẻ dọa nạt, nói chuyện với nhau bằng những tiếng cẳn nhẳn càu nhàu, và so đọ dùi cui với nhau coi của đứa nào lớn hơn. 
Harry không thể nào không để ý thấy bức tường mụ phù thủy một mắt trên lầu ba vẫn không khóa và không được canh gác. Có vẻ như George và Fred nói đúng khi cho là chỉ có hai đứa nó, và bây giờ có thêm Harry, Ron và Hermione, là những người hiếm hoi biết về lối đi bí mật giấu bên trong bức tượng. 
Harry hỏi Ron: 
-- Bồ thấy tụi mình có nên nói cho người nào biết không? 
Ron đáp cho qua: 
-- Tụi mình biết là hắn không thể nào đi qua tiệm Công tước Mật được mà. Tụi mình đâu có nghe nói về vụ đột nhập tiệm Công tước Mật nào đâu! 
Harry cũng mừng là Ron nhìn nhận sự việc theo quan điểm này. Nếu mà mụ phù thủy một mắt cũng bị bít kín thì nó sẽ chẳng còn dịp nào đi chơi Hogsmeade nữa. 
Ron đã bỗng chốc trở thành người nổi tiếng. Lần đầu tiên trong đời nó, người ta chú ý đến nó hơn là chú ý đến Harry, và rõ ràng là Ron rất khoái trải qua cái kinh nghiệm này. Mặc dù vẫn còn bị xúc động mạnh về biến cố đêm đó, Ron vẫn vui vẻ kể lại cho bất cứ người nào hỏi thăm về chuyện gì đã xảy ra, kèm theo cả đống chi tiết: 
--... tôi đang ngủ, và tôi nghe tiếng vật gì bị xé rách toạc, tôi cứ ngỡ mình đang chiêm bao, hiểu không? Nhưng rồi một cơn gió lùa qua... tôi thức dậy và thấy màn treo bên giường tôi đã bị giật xuống... tôi lăn qua... và tôi thấy hắn đứng bên giường tôi... trông như một bộ xương cách trí, với tóc tai rối nùi... cầm một con dao dài, chắc là cỡ ba tấc... và hắn nhìn tôi, tôi nhìn hắn, và rồi tôi thét lên, thế là hắn chuồn thẳng. 
Khi đám nữ sinh năm thứ hai đã lắng nghe xong câu chuyện của Ron và kéo nhau đi, Ron quay sang nói với Harry: 
-- Mà tại sao? Tại sao hắn lại chuồn mất? 
Harry cũng đã thắc mắc điều đó. Tại sao Black, sau khi nhầm giường, đã không bịt miệng Ron rồi tiếp tục thanh toán Harry? Cách đây mười hai năm, Black đã từng chứng tỏ là hắn không ngại gì chuyện giết người vô tội, vậy mà lần này đối diện với năm đứa con trai không vũ khí, bốn đứa lại đang ngủ say, thì mắc gì hắn phải chuồn? 
Harry suy diễn: 
-- Chắc là hắn biết hắn sẽ phải vất vả và khi quay trở ra khỏi tòa lâu đài một khi bồ hét lên và đánh thức mọi người dậy. Lúc đó hắn sẽ phải giết hết mọi người trong nhà này mới chui ra được cái lỗ chân dung... rồi lại phải đương đầu với các thầy cô... 
Neville sa vào tình cảnh nhục nhã vô cùng. Giáo sư McGonagall giận nó đến nỗi cấm nó từ nay trở đi không được đi thăm làng Hogsmeade nữa. Bà còn phạt cấm túc nó và cấm luôn bất kỳ ai nói cho nó biết mật khẩu vô tháp Gryffindor. Neville khốn khổ đành phải kẹt bên ngoài phòng sinh hoạt chung mỗi tối, để chờ ai đó cho nó vô ké, trong khi mấy con quỷ lùn bảo vệ cứ đi lên đi xuống liếc ngó nó hết sức khó chịu. Tuy nhiên không có hình phạt nào trong số đó có thể so sánh được với cái mà bà nó dành sẵn cho nó. Hai ngày sau vụ Black đột nhập, bà của Neville gởi cho nó cái thư khủng khiếp nhứt mà học sinh Hogwarts có thể nhận được vào bữa điểm tâm - một bức Thư Sấm. 
Những con cú của trường Hogwarts túa vào Đại Sảnh đường, mang theo thư từ như thông thường, và Neville nín thở khi thấy một con cú vườn bự tổ chảng đáp xuống trước mặt nó với một phong bì đỏ tía ngậm trong mỏ. Harry và Ron đang ngồi đối diện với Neville nhận ra ngay tức thì lá thư đó là một lá Thư Sấm - Ron đã từng nhận được một lá thư như vậy do má nó gởi hồi năm ngoái. Ron khuyên Neville: 
-- Cầm nó chạy đi Neville. 
Neville không đợi nhắc đến lần thứ hai. Nó cầm lá thư và giơ lá thư ra phía trước như đang cầm một trái bom, nó chạy thục mạng ra khỏi Đại Sảnh đường, trong khi cả đám nhà Slytherin nổ ra một trận cười như sấm trước vẻ mặt của Neville. Mọi người nghe tiếng bức thư Sấm vang lên trong Tiền sảnh - giọng bà của Neville được tăng âm bằng pháp thuật, vang lớn gấp trăm lần bình thường, đang rít lên the thé là làm sao mà Neville có thể đem lại cho cả gia đình một nỗi nhục nhã như thế! 
Harry bận áy náy cho tình cảnh Neville quá đến nỗi không nhận thấy ngay là nó cũng có một lá thư. Hedwig bèn mổ một cái đau điếng lên cổ tay nó để lưu ý. Harry kêu lên: 
-- Ui da! Ủa... Cám ơn nha Hedwig. 
Harry xé lá thư ra xem trong khi con Hedwig tự phục vụ nó món bánh bắp của Neville bỏ lại. Bức thư gởi cho Harry viết: 

Harry và Ron thân mến, 
Hai cháu có muốn dùng trà với bác vào khoảng sáu giờ chiều nay không? Bác sẽ vô tòa lâu đài đón các cháu. HÃY CHỜ BÁC Ở TRONG TIỀN SẢNH, CÁC CHÁU KHÔNG ĐƯỢC PHÉP RA NGOÀI MỘT MÌNH! 
Vui lên nghe! 
Bác Hagrid. 

Ron nói: 
-- Có lẽ bác Hagrid muốn nghe hết mọi chuyện về Black! 
Vì vậy vào khoảng sáu giờ chiều, Harry và Ron rời phòng sinh hoạt chung ở tháp Gryffindor, chạy thiệt lẹ qua đám quỷ lùn bảo vệ, rồi đi xuống Tiền sảnh. Lão Hagrid đã đứng đợi sẵn ở đó. Ron nói: 
-- Bác Hagrid, khoẻ rồi! Chắc là bác muốn nghe chuyện xảy ra hôm thứ bảy phải không? 
Lão Hagrid mở cánh cửa trước dẫn hai đứa nhỏ ra ngoài: 
-- Bác đã nghe hết ráo cái chuyện đó rồi. 
-- Vậy hả? 
Trông Ron có vẻ hơi cụt hứng. 
Khi bước chân vào căn chòi của lão Hagrid, cái mà hai đứa nhỏ nhìn thấy trước tiên là con Bằng Mã Buckbeak. Nó đang nằm dài trên tấm chăn bông chắp vá của lão Hagrid, đôi cánh bành ki tô của nó xếp lại bên mình, và nó đang thưởng thức một dĩa to tướng đựng món chồn sương ngoẻo. Ngoảnh nhìn sang chỗ khác để khỏi phải thấy cảnh tượng chẳng mấy thú vị đó, Harry lại nhìn thấy bộ com-lê vĩ đại màu nâu đầy lông và cái cà vạt màu vàng và cam khủng khiếp được treo trên đầu cánh cửa tủ của lão Hagrid. Harry hỏi: 
-- Bộ đồ vía đó để làm gì vậy bác Hagrid? 
Lão Hagrid nói: 
-- Vụ án của Buckbeak kháng lại Ủy ban Giải trừ Sinh vật Nguy hiểm sẽ ra tòa vào thứ sáu này. Nó với bác phải cùng đi Luân Đôn với nhau. Bác đã đặt mua hai vé trên chuyến xe đò Hiệp sĩ... 
Harry cảm thấy thắt lòng một mặc cảm tội lỗi. Nó hầu như quên béng đi rằng vụ án Buckbeak đã cận kề, và căn cứ vào vẻ mặt khổ sở của Ron, nó biết chắc Ron cũng đang có cảm giác như nó. Hai đứa nó đã quên mất lời hứa giúp lão Hagrid chuẩn bị biện hộ cho Buckbeak; vụ cây chổi thần Tia Chớp đã xóa sạch vụ Buckbeak ra khỏi đầu tụi nó. 
Lão Hagrid rót trà và đưa mời tụi nó một dĩa bánh, nhưng mà tụi nó biết rằng tốt nhứt là đừng có ăn; tụi nó đã có quá nhiều kinh nghiệm về tài nấu ăn của lão Hagrid. 
Tự mình ngồi giữa hai đứa nhỏ. Lão Hagrid trông ra vẻ nghiêm túc một cách chẳng phù hợp chút nào với tính cách của lão. 
-- Bác có đôi điều muốn bàn bạc với hai cháu. 
Harry hỏi: 
-- Điều gì vậy bác? 
Lão Hagrid nói: 
-- Hermione. 
Ron hỏi: 
-- Hermione thì mắc mớ gì tới tụi cháu chứ? 
-- Cô bé ấy đúng mực đàng hoàng, đó là chuyện bác muốn nói. Từ hồi Giáng sinh tới giờ cô bé ấy thường xuống đây thăm bác lắm, nó rất cô đơn. Ban đầu thì vì cây chổi thần Tia Chớp mà hai đứa cháu không nói chuyện với nó, sau đó cũng không nói chuyện với nó chỉ tại vì con mèo... 
Ron tức giận chen ngang: 
--... ăm mất con Scrabbers! 
Lão Hagrid vẫn bướng bỉnh nói tiếp: 
-- Tại vì con mèo của Hermione hành động như mọi con mèo khác. Nó đã khóc nhiều lần, các cháu biết không? Hiện giờ nó đang trải qua một giai đoạn rất khó khăn. Nếu mà các cháu hỏi thì bác nói cho mà nghe, Hermione đã ôm đồm quá nhiều môn, với bao nhiêu bài tập mà nó cố gắng làm, nó vẫn kiếm ra thì giờ để giúp bác vụ con Buckbeak... Nó kiếm thiệt nhiều tài liệu bổ ích cho bác... nói là bây giờ bác sẽ có nhiều cơ may thắng kiện... 
Harry lúng túng mở miệng: 
-- Bác Hagrid à... Lẽ ra tụi cháu cũng phải giúp đỡ bác... tụi cháu xin lỗi bác... 
Lão Hagrid phẩy tay gạt lời xin lỗi của Harry qua một bên: 
-- Bác không trách cháu chuyện đó. Thượng đế biết cháu có đủ chuyện phải giải quyết. Bác đã xem cháu luyện tập Quidditch từng giờ từng ngày từng đêm. Nhưng mà bác phải nói với cháu là bác nghĩ hai cháu nên coi trọng một người bạn hơn cây chổi và con chuột. Bác nói nhiêu đó thôi. 
Harry và Ron khổ sở nhìn nhau. Lão Hagrid nói tiếp: 
-- Khi Black suýt nữa đâm cháu, Ron à, Hermione buồn khổ lo lắng lắm. Nó biết đặt trái tim nó đúng chỗ, mà hai đứa tụi bây thì không thèm nói chuyện với nó... 
Ron giận dữ nói: 
-- Nếu Hermione chịu bỏ con mèo đó đi thì cháu sẽ chịu nói chuyện lại với bạn ấy. Nhưng mà bạn ấy thì cứ khăng khăng bênh vực nó! Nó là một con mèo điên, mà bạn ấy thì không chịu nghe một lời nào đụng đến con mèo đó... 
-- Ờ... thì... người ta có thể hơi ngu một chút về những con vật cưng của mình. 
Lão Hagrid nói nghe thông thái lắm. Nhưng đằng sau, con Buckbeak đang nhè ra mấy miếng xương chồn lên cái gối của lão. 
Ba bác cháu dành phần cuối của buổi viếng thăm để bình luận về cơ hội đã được tăng thêm của đội Gryffindor trong cuộc đua giành Cúp Quidditch. Lúc chín giờ tối, lão Hagrid đưa hai đứa nhỏ t